like

Nhật ký xúc động của “người cha bất đắc dĩ”

Ngày nào đó con sẽ đọc được những dòng này, bố muốn con biết rằng, bố rất hạnh phúc vì có con trong cuộc đời’, Phillip viết.

Mới đây, nhiếp ảnh gia người Anh Phillip Toledano đã đăng tải bộ ảnh mang tên “Người cha bất đắc dĩ – Tôi đã học cách yêu thương con gái mình như thế nào”. Đây là những trải nghiệm rất chân thực và thú vị của anh khi lần đầu làm cha. Qua đó, người xem cũng thấy được những chuyển biến trong suy nghĩ và cách nhìn của người cha, từ chỗ lúng túng, chưa sẵn sàng chuyển sang yêu thương vợ và con gái bằng cả trái tim.

Tôi từng không có mối quan tâm đặc biệt với trẻ con. Tôi thích chúng, theo một góc độ rất trừu tượng nhưng trên thực tế, việc có con khá là tẻ nhạt. Khi bạn bè tôi mang con của họ tới, tôi đối xử với chúng như một

Tôi từng không có mối quan tâm đặc biệt với trẻ con. Tôi thích chúng, theo một góc độ rất trừu tượng nhưng trên thực tế, việc có con khá là tẻ nhạt. Khi bạn bè tôi mang con của họ tới, tôi đối xử với chúng như một “chất phóng xạ”, thấy ban đầu thì “tạm chấp nhận được”, tiếp xúc lâu sẽ gặp các triệu chứng khó chịu như rụng tóc hay những dấu vết “khó tả” trên ghế sofa. Khi tôi có bạn gái, mọi người thường hỏi: “Khi nào hai người cướ?i”. Khi chúng tôi cưới nhau, họ lại hỏi: “Khi nào hai người có con?”. Khi chúng tôi có con, họ tiếp tục hỏi: “Khi nào có đứa tiếp theo?”. Thật là áp lực.

Khi LouLou ra đời, tôi đã cùng vợ ở trong phòng sinh và chứng kiến toàn bộ quá trình. Tôi nhớ nhất 2 điều: đó là ánh nắng vàng lan tỏa khắp căn phòng như trên dòng sông Đông. Và LouLOu bắt đầu chui ra. Tôi đã chạy tới bên con bé mà thốt lên:

Khi LouLou ra đời, tôi đã cùng vợ ở trong phòng sinh và chứng kiến toàn bộ quá trình. Tôi nhớ nhất 2 điều: đó là ánh nắng vàng lan tỏa khắp căn phòng như trên dòng sông Đông. Và LouLou bắt đầu chui ra. Tôi đã chạy tới bên con bé mà thốt lên: “Chết tiệt, con bé lớn quá”.

Trong phim, khi một đứa trẻ ra đời, mọi người sẽ chào đón nó bằng những ngôn từ hoa mỹ và nước mắt. Đó là một sự kiện quan trọng. Nhưng tôi chỉ cảm thấy kỳ lạ và quái đản. Làm sao tôi có thể làm cha được? Có phải người lớn nào cũng phải trải qua điều này không? Tôi đang trải qua cơn sóng thần của tình yêu thương ư? Không hẳn vậy.

Trong phim, khi một đứa trẻ ra đời, mọi người sẽ chào đón nó bằng những ngôn từ hoa mỹ và nước mắt. Đó là một sự kiện quan trọng. Nhưng tôi chỉ cảm thấy kỳ lạ và quái đản. Làm sao tôi có thể làm cha được? Có phải người lớn nào cũng phải trải qua điều này không? Tôi đang trải qua cơn sóng thần của tình yêu thương ư? Không hẳn vậy.

Khi tôi nói với người khác rằng, tôi không hứng thú với việc làm cha này, họ đều nhìn tôi với ảnh mắt kỳ quặc và khó chịu.  Không phải tôi không có trách nhiệm với LouLiu, tôi luôn có mặt để thay tã, thức dậy lúc nửa đêm và làm bất cứ điều gì con cần. Nhưng tôi hoàn toàn không có cảm xúc nào. Nó giống như một miếng bọt biển, tan biến, vô ích.

Khi tôi nói với người khác rằng, tôi không hứng thú với việc làm bố này, họ đều nhìn tôi với ảnh mắt kỳ quặc và khó chịu. Không phải tôi không có trách nhiệm với LouLou, tôi luôn có mặt để thay tã, thức dậy lúc nửa đêm và làm bất cứ điều gì con cần. Nhưng tôi hoàn toàn không có cảm xúc nào, không cảm thấy mối liên hệ giữa bố và con gái. Nó giống như một miếng bọt biển, tan biến, vô ích. LouLou chẳng hề có phản ứng gì.

loading...

Còn vợ tôi, Carla, cô ấy đã thay đổi hoàn toàn từ khi sinh con. Với tôi, cô ấy dường như đã biến mất. Tôi nhớ khoảng thời gian bên nhau trước đây. Giờ đây, chúng tôi vẫn bên nhau, nhưng trong im lặng

Còn vợ tôi, Carla, cô ấy đã thay đổi hoàn toàn từ khi sinh con. Với tôi, cô ấy dường như đã biến mất.

Tôi nhớ khoảng thời gian bên nhau trước đây. Giờ đây, chúng tôi vẫn bên nhau, nhưng trong im lặng. Giữa chúng tôi, thay vào đó là sự xuất hiện của

Tôi nhớ khoảng thời gian bên nhau trước đây. Giờ đây, chúng tôi vẫn bên nhau, nhưng trong im lặng. Giữa chúng tôi, thay vào đó là sự xuất hiện của

Mọi thứ LouLou làm thật không thể hiểu nổi. Ví dụ, khi con bé ăn, nó giống như những gì trong phim tài liệu về động vật hoang dã tôi vẫn xem. Nó bắt đầu ngậm lấy núm vú (của Carla, hoặc vú giả ở bình sữa) sau đó ngậm ngấu nghiến, điên cuồng. Sau đó, con bé chìm vào giấc ngủ như say thuốc phiện, miệng vẫn há hốc.

Mọi thứ LouLou làm thật không thể hiểu nổi. Ví dụ, khi con bé ăn, nó giống như những gì trong phim tài liệu về động vật hoang dã tôi vẫn xem. Nó bắt đầu ngậm lấy núm vú (của Carla, hoặc vú giả ở bình sữa) sau đó ngậm ngấu nghiến, điên cuồng. Sau đó, con bé chìm vào giấc ngủ như say thuốc phiện, miệng vẫn há hốc.

lam cha

Khi LouLou lần đầu tiên hắt hơi, tôi đã rất vui mừng, vì bây giờ mới thực sự giống một con người mà tôi vẫn biết.
Ngay cả chú chó Geogre của chúng tôi cũng không mấy hứng thú với việc có LouLou, chỉ trừ khi con bé đang được cho ăn.

Ngay cả chú chó Geogre của chúng tôi cũng không mấy hứng thú với việc có LouLou, chỉ trừ khi con bé đang được cho ăn.
Bế một em bé giống như ôm một quả bom nổ chậm. Chỉ một chuyển động nhỏ cũng có thể khiến quả bom nổ

Bế một em bé giống như ôm một quả bom nổ chậm. Chỉ một chuyển động nhỏ cũng có thể khiến quả bom nổ “Bùm!”. Mỗi khi con bé khóc, tôi luôn luống cuống như phá một quả bom: “Dây xanh hay dây đỏ? Tôi phải cắt dây nào?”. Sau đó là một loạt câu hỏi: “Con bé đói hay khát? Nó muốn ngủ hay đi tè? Tôi đã làm gì sai vậy?”.

Tôi từng nói với Carla rằng tôi phát điên khi nghe LouLou khóc nhưng cô ấy chỉ nói rằng:

Tôi từng nói với Carla rằng tôi phát điên khi nghe LouLou khóc nhưng cô ấy chỉ nói rằng: “Em biết, nhưng con bé không khiến trái tim anh tan vỡ”. Đã có lúc, tôi muốn ném con bé ra ngoài cửa sổ…
Một số người đàn ông đối phó với cơn thịnh nộ này bằng các uống rượu. Còn tôi thì chụp ảnh con bé và rửa ra nhưng Carla không thích điều này cho lắm

Một số người đàn ông đối phó với cơn thịnh nộ này bằng các uống rượu. Còn tôi thì chụp ảnh con bé và rửa ra nhưng Carla không thích điều này cho lắm.

Bài viết liên quan

loading...