like

Chuyện cảm động về một thầy giáo mầm non

Bị chê là làm “công việc đàn bà”, nhưng thầy Luật vẫn yêu công việc giáo viên mẫu giáo của mình bởi thầy rất yêu trẻ em.

Từ trước tới giờ chúng ta chỉ biết tới những cô giáo trong trường mẫu giáo, tịnh không có bóng một thầy nào, ấy thế mà ở một trường mẫu giáo nhỏ tại Thành Phố Trường Sa (Trung Quốc), có một thầy giáo vừa đẹp trai lại rất nhân hậu yêu trẻ em.

Thầy giáo Trương Bác Luật, sinh năm 1992, rất đẹp trai nhân hậu cùng với nụ cười tỏa nắng, thầy giáo suốt ngày bị chê là làm cái việc đàn bà. Đối mặt với dư luận và cái nhìn từ xã hội, đôi lúc thầy Luật cũng có chút bối rối, tuy nhiên tình yêu đối với trẻ em đã khiến thầy bỏ ngoài tai tất cả,

Trường mầm non trang trí với những màu sắc sặc sỡ, đầy ắp tiếng cười sảng khoái của trẻ em cùng những đôi mắt vô tội. Nói về chuyện trẻ em bị chính những thầy cô trong trường mẫu giáo ngược đãi, thầy Luật đó là một điều đáng xấu hổ của nền giáo dục, khi những thầy cô biến thái trở bên bệnh hoạn.

Làm bố làm mẹ ai cũng biết, việc dỗ con cái đi học mẫu giáo để bố mẹ đi làm khó khăn thế nào, thế mà tại ngôi trường này, các em cứ đến trường là lập tức bổ vào lòng thầy Luật.

“Các em, mời xếp hàng, tàu của chúng ta sắp khởi hành, trạm kế tiếp là ga ZhuZhou!” . Đối với thầy Luật, trẻ em đến trường không chỉ để được chăm sóc về mặt thể chất, những cô giáo thầy giáo còn là những người giám hộ cho tâm trí tâm hồn của các em, giữ cho sự ngây thơ trong sáng của các em không bị ảnh hưởng.

Đến giờ trò chơi, rất nhiều cô giáo thích chọc thầy Luật, “cậu bé lớn” của trường nhận được rất nhiều hoan nghênh, thế nhưng làm đàn ông duy nhất trong trường cũng có nghĩa là ông vệ sĩ đảm bảo bảo an toàn cho cả trường.

Thể dục đầu giờ chiều cũng là lúc mà thầy Luật rất thích khi dắt các em nhỏ luyện tập trước sân.

“Lần này ai ngoan, ai nhận được kẹo đây nhỉ?” – trẻ em thích ăn kẹo, thầy Luật coi kẹo như một phần thưởng cho những em có biểu hiện tốt.

Ngay từ khi lựa chọn ngành học thầy giáo khoa mẫu giáo cho mình, thầy Luật đã gặp không ít những dư luận, nhưng đối với thầy , giáo viên là một nghề rất trang nghiêm. 2 năm làm việc, thầy không hề cảm thấy một chút nào sai lầm trong lựa chọn của mình.

Chăm sóc giấc ngủ cho các em mỗi buổi trưa, thầy Luật còn đọc sách học chữ thêm, đôi lúc ngẩng lên nhìn xem có em nào thức dậy giữa chừng không.

Đêm hội hóa trang các bạn đồng nghiệp vẫn hỏi thầy rằng thầy có thật không đi hẹn hò với ai không. Giữa cuộc sống thường nhật, phụ nữ rất thích và gần gũi với thầy Luật, thế nhưng lựa chọn của họ thì không phải làmột nam giáo viên mẫu giáo.

Thầy Luật vẫn dạy các em rằng đi giầy cẩn thận cũng chính là bộ mặt của mình, trong văn hóa Trung Hoa, đi giầy không chỉ bảo vệ chân mà còn là thể hiện sự lịch sự.

Đến giờ cơm, thầy Luật lại như một bà mẹ. Công việc ở mẫu giáo đôi lúc cũng rất muộn, nếu bố mẹ các em đến đón muộn thì thầy cũng phải ở lại để chờ đợi.

Tan trưa đôi lúc thầy Luật trao tận tay những em nhỏ cho bố mẹ, họ cười thầy vì cái tạp dề cùng khẩu trang chưa thèm thay, thầy thì lại quen với việc cười trừ.

Ngày và đêm tại trường mẫu giáo rất khác nhau, ban ngày náo nhiệt ồn ào líu lo tiếng trẻ em, nhưng ban đêm chỉ còn lại nỗi cô quạnh của người trẻ tuổi. Thầy Luật phải khi nào thật buồn mới hát, thầy thích nhất bài hát “Như là trẻ con”.

Buổi tối sau khi tan tầm, thầy thường đi dạo phố cùng những đồng nghiệp, mua một vài xiên thịt nướng và ngồi tại công viên. Lương thấp, áp lực công việc, cùng sự phán xét của người xung quanh khiến thầy Luật mệt mỏi, nhưng chàng thanh niên này không bao giờ từ bỏ công việc làm một thầy giáo cho những thiên thần bé nhỏ.

Theo TTVN

Bài viết liên quan