like

Cấp cứu cho nam thanh niên ngất vì đói

Một câu chuyện cảm động mà có lẽ người chứng kiến sẽ thấy tấm lòng lương thiện, nhân ái của mình được lay động.

Trên đường Thái Thịnh 1, Hà Nội, xuất hiện cậu thanh niên gày gò. Mặt giơ xương, chân tay bé tí dù cậu cao trên 1,7m. Đang lê bước đi, tự dưng cậu ngã xuống đất. Chiếc ba lô to đùng đè lên lưng cậu. Mọi người xung quanh thấy vậy tưởng cậu bị động kinh.

Cậu thanh niên được dìu vào ngồi bên lề đường, lưng dựa vào tường. Chiếc quần bò trên người cũ mèm, có chỗ rách. Chiếc áo sơ mi bạc màu. Gương mặt cậu quá gầy vì đói, bụng lép kẹp. Mắt vẫn còn lờ đờ. Mỗi người một tay, một chân, người thì chạy đi mua bánh đút cho cậu ăn, người vội vàng đi pha nước đường cho cậu uống.

loading...

Cậu tên là Tống Văn Phong, sinh năm 1985 (địa chỉ đội 2, xã Nghĩa Minh, Huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định, có bố là Tuấn, mẹ là Bình). Khi sinh ra, Phong lành lặn như bao đứa trẻ khác. Học đến năm lớp 2, vì trèo lên cột điện cao thế bắt chim nên Phong bị điện giật. Hậu quả là tay phải của em bị liệt, co quắp, phải phẫu thuật. Dù Phong bảo mình hoàn toàn khỏe mạnh nhưng không biết có phải do cậu quá đói và mệt không mà giọng nói không tròn tiếng.

Phong bảo: “Bố mẹ em không bắt em đi làm nhưng em không muốn trở thành kẻ ăn bám. Bố mẹ giờ đã ngoài 50 tuổi cả rồi. Ở nhà, hàng xóm chỉ vì bức tường mà cứ bắt nạt mẹ em. Em muốn ra Hà Nội làm bảo vệ hoặc bưng bê để có tiền về giúp gia đình. Vậy mà tìm mãi không được. Họ thấy em tàn tật nên không ai nhận cả”.

Cách đây tuần lễ, Phong bắt xe khách lên Hà Nội để tìm việc. Khi xuống bến xe Giáp Bát, Phong bị móc túi. Trong ba lô mang theo hơn 500 ngàn đồng bị móc sạch. Tiền đó dự tính để Phong chi phí ăn ở khi xuống Hà Nội nhưng rồi trắng tay. Phong lang thang đi xin việc rồi về bến xe ngủ.

Mất tiền, không kiếm được việc Phong phải nhịn đói. Em lang thang khắp nơi. Khi được hỏi: Tại sao không đi xin? Phong bảo: “Em không muốn xin ai, em ngượng lắm”. Trong ảnh, Phong tỉnh lại sau khi được ăn bánh, uống nước đường.

Có mặt tại đó, phóng viên chứng kiến cảnh mọi người cho tiền Phong, dù không nhiều, người 20 ngàn, 10 ngàn, 5 ngàn, thậm chí 2 ngàn đồng. Nhưng ai cũng ngậm ngùi thương xót cậu.  Trong ảnh, Phong  chắp tay cảm ơn tấm lòng nhân ái của người dân

Khi được hỏi có muốn đến trung tâm Vì ngày mai tươi sáng của người khuyết tật không.  Phong lắc đầu, cậu bảo: “Cháu sợ lắm rồi, cháu muốn về với bố mẹ. Cháu muốn ra ga để về quê. Sau khi gom được 400 ngàn đồng mọi người quyên góp. Một người dân gần đó đã đưa Phong ra ga.

Theo Tiin

Bài viết liên quan

  • No related posts found
loading...